Thơ là tiếng của đồng bào đây đó Của bạn bè, kẻ xa lạ, người thân Của lạnh lùng, cuả ấm ức, ân cần Của đủ cả thất tình cùng lục dục
Thơ: tiếng hát cuả bài ca hạnh phúc Của tỉ tê tiếng khóc oán bi thương Của ái ân, của tình ảo, vấn vương Cuả mây khói bay trên ngàn vạn lối
Thơ là tiếng cuả người không biết nói Của lời thơ từ muôn kiếp phôi pha Cuả dối gian, cuả đùa giỡn, thật thà Cuả thi tứ tìm người thơ bộc lộ
Thơ là tiếng thì thào mây với gió Của trăng sao, của cây lá, cỏ hoa Của mưa rơi cuả nắng chiếu chan hoà Của nhân loại trong ba nghìn thế giới
Thơ: tiếng nói của tương lai chưa tới Là ghi âm của ngày tháng năm xưa Là phản ảnh cuả giây phút hiện giờ Là lịch sử rộn ràng qua ngôn ngữ
Tiếng thi sĩ ai nỡ nào bức tử Hãy gióng lên tiếng nói của tự do Vương quốc thơ xin hãy chớ hững hờ Hay cấm cản tiếng lòng thơ thành thật
Tiếng thi sĩ bao giờ cũng chân nhất Từ trái tim cuả triệu triệu con người Trái thơ hoài mãi mãi cứ xanh tươi Dù chua chát, hay ngọt bùi, cay đắng
Tiếng thi sĩ một khi chìm lạnh vắng Là trái tim đã già cỗi buông rơi Không còn rung những nhịp mới dâng đời Là lúc sắp chìm sâu vào dĩ vãng
|